Góc viết & cảm nhận là nơi những điều đã nghe không dừng lại ở một cuộc trò chuyện. Tại đây, người tham gia có thể viết lại một chi tiết chạm vào lòng, một ký ức còn vương lại, hay một suy nghĩ muốn kể tiếp sau khi lắng nghe.
Những bài viết ghi lại dư âm sau khi lắng nghe: điều chạm vào lòng, điều còn đọng lại và điều mình muốn kể tiếp bằng chính cảm nhận của mình.
Nhiều kỷ niệm của ông bà, bố mẹ không hề biến mất. Nó chỉ đang trốn ở đâu đó trong căn bếp thôi, chỉ chờ con hỏi một câu là sẽ ùa về ngay lập tức.
Tác giả: Cẩm Ly Đọc bài → Góc cảm nhậnMột đoạn video ngắn không thể ôm hết cả một đời người, nhưng nó là vừa đủ để thắp lên tia sáng đầu tiên cho một câu chuyện được kể tiếp, và để người ở lại học cách lắng nghe sâu hơn.
Tác giả: minkzu Đọc bài →Những câu chuyện bắt đầu từ nhà mình: người thân, nếp nhà, món ăn, ngày Tết, ngày đi học và những kỷ niệm đời thường.
Những câu chuyện đến từ khu phố, lớp học, làng quê, câu lạc bộ người cao tuổi hoặc những nơi cộng đồng cùng chia sẻ ký ức.
Những ký ức về nghề truyền thống, cách làm cũ, vật dụng cũ, nếp sinh hoạt và những điều có nguy cơ bị lãng quên.
Những mẩu chuyện, truyền thuyết, câu ca, phong tục, trò chơi hoặc cách gọi quen thuộc được truyền lại trong đời sống.
Những lời nhắn, kinh nghiệm sống, cách vượt qua khó khăn và điều người đi trước muốn gửi lại cho thế hệ sau.
Thế giới của em bây giờ cái gì cũng nhanh, từ lướt điện thoại đến bài vở trên lớp. Nhưng từ những câu chuyện của ông nội, em nhận ra có những điều quý giá chỉ xuất hiện khi mình chịu đi chậm lại.
Tác giả: Gia Phúc Đọc bài → Bài học truyền lạiNếp nhà đối với em không phải là cái gì đó quá to tát. Nó nằm ngay trong lời chào hỏi, bữa cơm chờ nhau đầy đủ và những thói quen giản dị mà ông bà dạy em mỗi ngày.
Tác giả: Trí Minh Đọc bài → Bài học truyền lạiBố em là người Trung Quốc, vì công việc nên bố bận rộn suốt. Nhưng em chưa bao giờ thấy cô đơn, vì bên cạnh em luôn có ông bà ngoại và những lời dặn ấm áp đi qua mọi khó khăn.
Tác giả: Trần Trân Đọc bài →