Đất sét lấm lem và nụ cười của bác thợ gốm
Hôm nay em được đi Bát Tràng chơi. Hóa ra để làm được một chiếc bát, chiếc cốc xinh xắn, các bác thợ gốm đã phải tập luyện rất nhiều năm và cực kỳ kiên nhẫn.
Có những câu chuyện không cần máy quay. Chỉ vài dòng được viết đúng lúc cũng đủ để một giọng nói, một con người hay một ngày cũ ở lại lâu hơn.
Hôm nay em được đi Bát Tràng chơi. Hóa ra để làm được một chiếc bát, chiếc cốc xinh xắn, các bác thợ gốm đã phải tập luyện rất nhiều năm và cực kỳ kiên nhẫn.
Phố của hai mẹ con em không ồn ào như người ta vẫn tưởng. Nó trốn trong những góc nhỏ rất hiền, nơi em ngồi nghe các ông các bà kể về chuyện ngày xưa để đợi mẹ về.
Một đoạn video ngắn không thể ôm hết cả một đời người, nhưng nó là vừa đủ để thắp lên tia sáng đầu tiên cho một câu chuyện được kể tiếp, và để người ở lại học cách lắng nghe sâu hơn.
Nhiều kỷ niệm của ông bà, bố mẹ không hề biến mất. Nó chỉ đang trốn ở đâu đó trong căn bếp thôi, chỉ chờ con hỏi một câu là sẽ ùa về ngay lập tức.
Bố em là người Trung Quốc, vì công việc nên bố bận rộn suốt. Nhưng em chưa bao giờ thấy cô đơn, vì bên cạnh em luôn có ông bà ngoại và những lời dặn ấm áp đi qua mọi khó khăn.
Nếp nhà đối với em không phải là cái gì đó quá to tát. Nó nằm ngay trong lời chào hỏi, bữa cơm chờ nhau đầy đủ và những thói quen giản dị mà ông bà dạy em mỗi ngày.
Thế giới của em bây giờ cái gì cũng nhanh, từ lướt điện thoại đến bài vở trên lớp. Nhưng từ những câu chuyện của ông nội, em nhận ra có những điều quý giá chỉ xuất hiện khi mình chịu đi chậm...
Mỗi lần nhìn vào đôi mắt đã mờ của ông nội, em lại thấy cả một thời gian khó: từ tiếng bom nổ bên kia sông đến chuyến tàu đưa ông sang tận nước Nga học thành kỹ sư.