Khám phá Ký ức bằng chữ Góc cảm nhận

Khi một câu hỏi làm căn bếp ấm lên

Ký ức chưa bao giờ mất đi, chúng chỉ lặng im nằm đợi một câu hỏi đủ chân thành để gõ cửa. Đôi khi, chỉ một lời hỏi đáp đơn sơ cũng đủ để đánh thức cả một vùng không gian xưa cũ, biến câu chu...

2 lượt đọc 0 lượt chia sẻ

Tôi từng nghĩ ký ức là một miền đất rất xa, nơi ta chỉ có thể đứng từ xa ngó vọng qua những tấm hình cũ đã hoen màu thời gian. Mãi tới khi ngồi lại trước một người kể chuyện, trao đi một câu hỏi thật chậm, tôi mới giật mình nhận ra: ký ức chưa từng đi đâu xa cả.

Nó vẫn ẩn mình ngay đây—trong làn khói mỏng vấn vương trên mái bếp, trong tiếng muôi nhôm khua nhẹ vào lòng nồi, và trong cái nheo mắt trìu mến của một người già khi nhắc lại tên một món ăn đã xa ngái bằng chất giọng vừa thương vừa nhớ.

Có những câu hỏi chẳng cần chút gọt giũa hay cầu kỳ. Chỉ đơn giản là: “Ngày ấy mọi chuyện đã diễn ra thế nào?”, “Vì sao điều đó lại ở lại trong lòng người lâu đến thế?”, hay “Nếu chỉ được giữ lại một điều, người sẽ chọn giữ lại điều chi?”.

Từ một khoảng lặng chân thành ấy, cánh cửa thời gian tự nhiên hé mở. Quá khứ không dội về ồn ào hay vội vã, nó len lỏi qua từng chi tiết nhỏ nhặt, bình dị, nhưng đủ sức khiến cả căn phòng như bừng lên một hơi ấm tự thân.

Để rồi sau tất cả, tôi nhận ra điều vô giá nhất không nằm ở số phút thước phim mình ghi lại được, mà nằm ở khoảnh khắc người đối diện cảm nhận được mình đang được lắng nghe một cách trọn vẹn. Ngay giây phút ấy, câu chuyện không còn là miền ký ức riêng tư của họ nữa. Nó đã âm thầm chảy sang tôi, trở thành một phần tâm hồn tôi, và sẽ tiếp tục được mang đi xa hơn bằng tất cả sự trân trọng.

Kể tiếp câu chuyện này Facebook Zalo