Giữa không gian nhà hàng sang trọng, máy lạnh phả ra từng hơi mát lạnh đến tê người, tôi ngồi trước mâm cao cỗ đầy nhưng cổ họng cứ nghẹn đắng. Bất chợt, một dải mây chiều buông ngoài ô kính làm lòng tôi dội ngược về những ngày xưa cũ- ngày còn bữa cơm chiều bên góc hiên quê, nơi có ông, có bà và cả một bầu trời ấm áp.
Khi ánh hoàng hôn vừa ngả bóng qua vòm cây, bếp lửa của bà lại nghi ngút khói. Tôi khi ấy còn nhỏ xíu, lật đật ôm chiếc chiếu cói chạy ra trải giữa hiên nhà. Chiếc trạn gỗ cũ kỹ đặt ngoài góc sân là cả một “kho báu” tuổi thơ - nơi chứa những chiếc bát sứ đã mẻ viền, những đôi đũa tre mài bóng. Tôi nắn nót xếp từng chiếc bát, đôi đũa ra chiếu, lòng rộn rã một niềm vui giản đơn.
Mâm cơm chiều của ông bà chẳng có cao lương mỹ vị. Chỉ là đĩa thịt rang cháy cạnh thơm lừng mùi hành mỡ, đĩa cà pháo giòn tan quyện vị chua cay, và bát canh rau ngót tươi xanh bà vừa hái vội ngoài vườn sau.
Nồi cơm bằng gang dày cụch, mỗi lần mở nắp là hơi nước tỏa ra thơm nức mùi gạo mới. Bà phải dùng chiếc đũa cả bằng gỗ to bản, vừa xới vừa xới cho cơm xốp đều, rồi cạo lớp cháy vàng rụm ở đáy nồi cho thằng cháu nhỏ. Lời mời "Con mời ông, con mời bà ăn cơm" vang lên giữa khoảng sân chiều tĩnh lặng, nghe ngọt ngào và thiêng liêng đến lạ.
Căn hiên lộng gió mùa hè, bữa cơm nghèo chỉ vỏn vẹn vài món đượm vị quê hương nhưng sao mà ấm cúng. Tiếng ông nhấp ngụm rượu nhỏ, tiếng bà giục cháu ăn thêm đĩa cà, tiếng đũa chạm vào bát sứ lách cách… tất cả hòa thành bản nhạc thanh bình nhất của đời tôi.
Bây giờ, ông bà đã đi xa. Con đường quê đã trải bê tông, chiếc trạn gỗ ngoài sân cũng không còn nữa. Giữa nhà hàng lấp lánh đèn hoa, ăn những món ăn đắt tiền nhưng sao thiếu vắng một hơi ấm thân thuộc.
Sự hiện đại cho ta nhiều thứ, nhưng lại trót mang đi mất cái không gian rộn rã của những ngày còn trọn vẹn đoàn tụ. Giọt nước mắt chực lăn trên má, tôi nhận ra điều mình thèm khát nhất lúc này không phải là vị ngon của cao lương mỹ vị - mà là cảm giác được ngồi lại trên chiếc chiếu cói hiên nhà, nghe tiếng đũa cả xới cơm gang, và được một lần nữa cất lời mời ông bà ăn cơm…