Những chuyện về bố!
Con lấy chồng được tròn 2 năm 8 tháng rồi. Ngày con đi lấy chồng con đã khóc nhiều lắm, đến giờ vẫn khóc vì thương bố. Bao nhiêu năm bố hy sinh cho 2 đứa con, bố lo từ miếng ăn, giấc ngủ. Kể cả đến giờ này con lớn rồi, lấy chồng rồi nhưng về đến nhà bố vẫn hỏi con ăn gì chưa, bố giục con đi tắm, bố còn tắm cho cả con của con. Con đi làm về muộn bố cũng ko ngủ, bố phải chờ khi nào nhìn thấy con về bố mới yên tâm. Người ta nhìn vào thì bảo là sao bố cứ khổ thế nhưng với bố đấy là hạnh phúc, đấy là cuộc sống của bố. 2 năm 8 tháng con lấy chồng, không một ngày nào bố ko gọi điện thoại cho con chỉ để hỏi xem con đang làm gì, con ăn cơm chưa? con có khỏe ko, cháu có ngoan không... bố hỏi nhiều lắm. Nhiều lúc con bận, con mải chơi con trả lời bố vội vàng rồi dập máy. Sau con suy nghĩ lại định gọi cho bố thì đã khuya quá mất rồi! Bố lúc nào cũng lo con khổ, con vất vả, con ko có tiền... bố lo nhiều thứ lắm, chẳng biết đến bao giờ bố mới hết lo! Bây giờ bố đã làm ông ngoại của 2 thằng rồi bố lại càng vất vả hơn. Ông tắm cho cháu, ông giặt quần áo cho cháu, ông phơi quần áo cho cháu. Biết tin cháu sang ở 1 tháng, ông vội bà giặt giũ chăn màn thơm tho, hút bụi sạch sẽ cho cháu. Tối cháu đi ngủ ông lại lên 4,5 lần chỉ để xem nó ngủ thế nào, có mất ko, cửa phòng đã đóng kín chưa rồi ông mới yên tâm đi xuống. Thi thoảng ông phê một tí về nhà ông vẫn hỏi cháu của ông đâu, đã tắm chưa... Có đồ ăn ngon là ông lại bảo mang về cho con cho cháu. Ông đi chơi cháu Ú mua bao nhiêu thứ cho con cho cháu nhưng bản thân mình ông chẳng mua gì, nói thì ông bảo tao có nhiều rồi. Bố là thế đấy!
Thế rồi đến một ngày cháu có bà! Với con thật đột ngột mặc dù con vẫn rất muốn có người chăm sóc bố nhưng con vẫn bị sốc. Bố về thông báo là cô ấy như thế (sẽ viết về bà sau)... cả nhà rất vui. Con cố gắng chuẩn bị cho đám cưới của bố chu toàn. Con làm với tâm trạng rất vui. Thế là bố sẽ có người chăm sóc, con sẽ yên tâm hơn rất nhiều.
Ngày cưới của bố-mọi người mừng lắm, ai cũng mừng cho bố vì mười mấy năm rồi bố cô đơn. Đến lúc bố phải sống cho bản thân mình rồi. Cô dâu mặc áo dài trắng quấn đen rất sang trọng, bố mặc vest trông vẫn phong độ lắm. Nhìn thấy bố như vậy con mừng nhưng sao nước mắt cứ rơi... Con nhớ mẹ... bao nhiêu năm qua rồi con vẫn ko quên được cảm giác ấy. Chắc mẹ cũng sẽ vui vì bố đã làm tròn chữ hiếu giúp mẹ, bố làm tròn bổn phận làm bố, bây giờ bố sống cho mình, mẹ sẽ phù hộ cho bố sống hạnh phúc. Con chúc mừng hạnh phúc của bố!