Làng Mông Phụ của em không "buồn cười" đâu nhé!
Hồi nhỏ em hay bị các bạn trêu vì cái tên làng nghe ngồ ngộ. Nhưng sau khi đi "điều tra", em mới biết làng Mông Phụ của mình có một lịch sử oanh liệt đến thế nào.
Tác giả: Hồng Minh
Hồi trước, mỗi lần đi giao lưu với các bạn trường khác, em rất ngại giới thiệu tên làng mình. Em ở làng Mông Phụ (thuộc đất cổ Đường Lâm). Mấy bạn cứ nghe thấy chữ "Mông" là cười khúc khích rồi trêu làm em ấm ức kinh khủng, nhiều lúc chỉ ước làng mình đổi thành một cái tên khác thật kêu. Thế là một ngày nọ, em quyết định làm "thám tử nhí" chạy sang hỏi ông nội xem cái tên này từ đâu mà ra.
Ông nội cười khà khà, xoa đầu em rồi bảo: "Cái tên này quý lắm đấy cháu ạ!". Ông kể, ngày xưa làng mình nằm ở nơi có địa thế rất đẹp, là bãi bồi đón nhận những điều tốt lành. Chữ "Mông" ở đây không phải như các bạn trêu đâu, mà theo tiếng Hán cổ có nghĩa là dày dặn, lớn lao; còn chữ "Phụ" là gò đất, là bồi đắp. Các cụ ngày xưa đặt tên Mông Phụ là mong muốn con cháu đời sau được sống trên mảnh đất trù phú, luôn được che chở và gặp nhiều may mắn. Làng mình còn nổi tiếng với những ngôi nhà làm bằng đá ong màu vàng sậm, mát rượi vào mùa hè và ấm áp vào mùa đông.
Nghe ông kể xong, em thấy mắt mình sáng rực lên. Hóa ra cái tên mà em từng thấy "ngại ngại" lại chứa đựng cả khát vọng và tình yêu thương của ông cha từ mấy trăm năm trước. Làng em còn là nơi sinh ra biết bao nhiêu người tài giỏi nữa cơ.
Bây giờ, làng Mông Phụ của em đã trở thành làng cổ nổi tiếng, ngày nào cũng có khách du lịch trong và ngoài nước đến tham quan, chụp ảnh những bức tường đá ong cổ kính. Từ giờ trở đi, ai mà còn trêu, em sẽ dõng dạc giải thích cho họ nghe ý nghĩa thực sự của làng em, để họ phải trầm trồ thì thôi!