Khám phá Ký ức bằng chữ Ký ức gia đình

Mùi khói bếp còn ở lại

Ký ức đôi khi không trở về bằng hình ảnh mà tìm về qua một mùi hương thân thuộc, qua tiếng gọi cơm chiều hay cảm giác biết mình luôn có một nơi để trở về. Bếp lửa không chỉ là nơi nấu nướng,...

2 lượt đọc 0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không trở về qua những khung hình, mà âm thầm tìm về bằng một mùi hương quen thuộc - qua tiếng gọi nhau xuống ăn mỗi chiều muộn, và qua cảm giác ấm áp rằng trong căn nhà ấy, luôn có một người đang đợi ta.

Mỗi gia đình dường như đều sở hữu một “mùi bếp” của riêng mình. Có nhà là hương cơm mới vừa mở nắp tỏa hơi nồng đượm, có nhà là vị cá kho quyện chặt mùi khói rơm, cũng có nhà lại là hương lá dong luộc thơm nức mỗi dịp cuối đông. Những mùi hương ấy lướt qua thật nhanh trong mỗi bữa ăn bình dị, nhưng lại lặng lẽ ở lại thật lâu trong thẳm sâu trí nhớ.

Khi ta hỏi một người lớn về món ăn mà họ nhớ nhất trong đời, thứ họ kể lại chưa từng chỉ là công thức hay cách nêm nếm. Đằng sau vị ngon ấy thường là những năm tháng chắt chiu gian khó, là niềm vui đoàn tụ sau chuyến đi xa, và là bóng dáng thầm lặng của một người từng đứng bên bếp lửa chăm lo cho cả gia đình. Có những món ăn ngon vì vị, nhưng cũng có những món ăn trở nên vô giá bởi nó đã gánh hộ người ta cả một quãng đời.

Có lẽ vì thế, ký ức gia đình luôn bắt đầu từ những điều vô cùng bình giản. Một mùi khói bếp, một chiếc mâm đồng đã hoen màu, hay chỉ một câu gọi cơm vang lên đầu ngõ… cũng đủ để mở tung cánh cửa ngôi nhà trong tâm trí.

Ghi lại những điều ấy, suy cho cùng, không chỉ là lưu giữ quá khứ—mà là giữ lại cho mình một điểm tựa, một cảm giác ấm áp rằng ta luôn có một nơi để thuộc về.

Kể tiếp câu chuyện này Facebook Zalo