- 5h chiều bố gọi: "Nghỉ chưa con, về sớm tối xem bóng đá Việt Nam. Tối nay phải vô địch."
- 6h tối mẹ reo lên trong điện thoại: "Con ơi, xóm mình cùng nhau xem bóng lúc 8h, nhớ xem đấy."
Cả tầng chung cư, nhà ai cũng mở cửa rộng, bật đèn sáng trưng các phòng và hành lang, tươi cười đon đả gọi nhau cùng xem bóng. Người lớn chạy qua chạy lại bưng đĩa đồ ăn góp vui. "Nhà anh có đĩa rau muống xào, vợ về muộn...", "Này chị ơi, nhà em có con mực nhưng hết tương ớt!", "Nhà em có nửa con gà.... hay làm nồi lẩu Thái nhỉ, cho máu!",.... cứ thế nhà nhà là một, cười nói rôm rả. Trẻ con tha hồ đua xe 3 bánh, xe lắc hành lang mà không bị nhắc nhở, áo cờ đỏ sao vàng lôi ra mặc, cờ đỏ cắm trên tay lái,.... vui đáo để.
- "Bắt đầu rồi!", "Quốc ca!" - nhà nhà hát vang lừng hành lang, điện thoại réo liên hồi, zalo trên ipad là ông ngoại goi, zalo trên điện thoại là ông bà nội,... tất cả cùng xem.... Nín thở, hò reo, "tiếc thế", "cố lên Đình Bắc, Quang Hải vào đi! Son ơi, bình tĩnh,....". Âm thanh ở mọi nơi: tivi nói, đường phố bốn bê đều nói, cả tầng chung cư nói cười.....Sao tiếng cười lại vui đến thế!
- "Việt Nam vô địch!" Cả đất nước reo hò. Tiếng ông nội reo như khóc: "sướng quá Bảo ơi!". Ông ngoại bảo: "Quá may mắn, vô địch không nói nhiều!",.....Ông cái "khó tính" hàng ngày của các ông bay đâu hết, chỉ thấy cùng cười cùng vui. Tôi cũng khản cả cổ vì reo, bao cái mệt trong ngày bay đi hết. Bóng đá là vui là gắn kết!