Tôi vẫn nhớ những ngày thơ bé mỗi lần theo bố về quê. Con đường làng ngày ấy được rải bằng những viên đá xanh gập gềnh, hai bên là lũy tre xanh rủ bóng xuống bờ ao mát rượi. Đêm ở quê tối thẫm một màu, muốn đi vệ sinh là phải bật chiếc đèn pin cầm tay, soi từng bước chân giữa tiếng dế kêu rỉ rả ngoài bụi cỏ và tiếng ếch nhái râm ran khắp mặt ao. Làng quê nghèo nhưng rộn rã: tiếng chó sủa rượt đuổi ngoài ngõ, tiếng gà gáy thong thả báo thức mỗi ban mai, và tiếng người gọi nhau ơi ới qua bờ rào.
Bây giờ trở về, con đường đá xanh xưa đã được trải bê tông phẳng lì. Những bờ ao mát rượi ngày trước bị lấp dần để nhường chỗ cho những căn nhà tầng kiên cố, khang trang mọc lên. Nhưng kỳ lạ thay, làng lại vắng hơn xưa rất nhiều.
Những ngôi nhà mới xây ngói đỏ, tường sơn láng bóng nhưng hầu như lúc nào cũng đóng cửa then cài. Người trẻ trong làng đã rời đi gần hết, tỏa ra những thành phố lớn để làm ăn, lập nghiệp. Làng bây giờ chỉ còn lại toàn người già và trẻ nhỏ - những cái bóng lội lặng lẽ giữa khoảng sân rộng hun hút.
Chiều xuống, không còn cảnh rủ nhau ra đầu ngõ hóng mát hay tiếng trẻ con tụ tập chơi ô ăn quan dưới bóng tre. Chỉ có vài người già ngồi bên thềm cửa, mắt hướng ra khoảng không vô định như đợi một tiếng xe máy quen thuộc, còn lũ trẻ thì cắm cúi trước màn hình điện thoại trong căn phòng im lìm. Tiếng dế kêu kì kẽo hay tiếng ếch râm ran đêm hè cũng thưa dần theo những bờ ao đã mất.
Sự hiện đại đã gột rửa đi vẻ xơ xác của làng quê, nhưng cũng vô tình mang đi cả cái linh hồn xôn xao vốn có. Đứng giữa con đường bê tông sạch sẽ mà vắng bóng người, ta mới nhận ra thứ làm nên quê hương chưa bao giờ là những mảng tường gạch hay con đường đẹp... mà là hơi ấm của con người, là cái xôn xao rộn rã của những ngày trọn vẹn đoàn tụ.