Đất sét lấm lem và nụ cười của bác thợ gốm
Hôm nay em được đi Bát Tràng chơi. Hóa ra để làm được một chiếc bát, chiếc cốc xinh xắn, các bác thợ gốm đã phải tập luyện rất nhiều năm và cực kỳ kiên nhẫn.
Tác giả: Hồng Minh
Trước đây nhìn những chiếc bình hoa, chiếc cốc gốm ở nhà, em cứ nghĩ người ta chỉ cần bỏ vào máy là xong. Nhưng hôm nay, khi được trường cho đi tham quan làng gốm Bát Tràng, em mới biết mình đã nhầm to.
Vừa bước vào xưởng, em đã ấn tượng nhất với đôi bàn tay của bác thợ gốm. Tay bác to, thô ráp và lúc nào cũng dính đầy đất sét màu xám xịt. Nhưng lạ lắm, khi bác đặt cục đất lên chiếc bàn xoay, đôi bàn tay ấy bỗng nhiên "biến hóa" cực kỳ khéo léo. Bác chỉ cần vuốt nhẹ một cái, cục đất đã biến thành chiếc bình hoa xinh xắn. Lúc em thử làm, cục đất của em cứ bay ra ngoài, méo xẹo làm cả lớp cười ồ lên. Bác thợ liền cười hiền hậu, lại gần cầm tay chỉ cho em từng chút một. Bác bảo: "Ngày xưa bác cũng làm hỏng cả trăm lần mới được như bây giờ đấy cháu ạ!".
Ngồi nghe bác kể chuyện, em mới hiểu đằng sau một món đồ gốm đẹp là cả một hành trình dài. Có những ngày nắng nóng, các bác vẫn phải ngồi bên lò nung hầm hập, rồi những lúc làm hỏng phải đập đi làm lại từ đầu. Bác còn tâm sự là bây giờ các bạn trẻ ít ai chịu học nghề này nữa vì vừa mệt vừa bẩn, làm bác hơi buồn.
Chuyến đi này em mang về được một chiếc cúp bằng gốm tự làm, tuy nó hơi vẹo một bên nhưng em quý nó lắm. Em nhận ra mỗi món đồ thủ công đều có một câu chuyện riêng. Em sẽ giữ chiếc cúp này thật kỹ, vì mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến đôi bàn tay lấm lem và nụ cười ấm áp của bác thợ gốm Bát Tràng.