← Quay lại góc viết
💡 Bài học truyền lại

Bát mì của ngoại và lời dặn "con không một mình"

Bố em là người Trung Quốc, vì công việc nên bố bận rộn suốt. Nhưng em chưa bao giờ thấy cô đơn, vì bên cạnh em luôn có ông bà ngoại và những lời dặn ấm áp đi qua mọi khó khăn.

Tác giả: Trần Trân


Bố em là người Trung Quốc sang Việt Nam làm việc rồi cưới mẹ em. Vì bố bận đi công tác suốt, mẹ cũng tất bật phụ việc nên từ nhỏ em đã ở với ông bà ngoại. Hồi trước, mỗi lần nhìn các bạn được bố đưa đón đi học, em cũng tủi thân và nhớ bố lắm. Những lúc thấy em ngồi thẫn thờ ở góc sân, ông ngoại lại vào bếp trổ tài làm món mì sợi mà ông tự học theo kiểu Trung Quốc để dỗ em, còn bà ngoại thì ngồi bên cạnh, thong thả kể cho em nghe về ngày xưa.

Bà bảo, đời người ai cũng có lúc gặp khó khăn, giống như ông bà ngày trước cũng từng trải qua những năm tháng thiếu thốn, lo lắng đến mất ngủ. Có những chuyện ngày đó tưởng như không cách nào vượt qua nổi. Nhưng ông bà không bỏ cuộc. Điều giúp ông bà đi tiếp qua giông bão nhiều khi không phải là cái gì quá lớn lao, mà chỉ là một lời động viên nhau cố gắng, hay một bữa cơm cả nhà ngồi chung, nhìn nhau để lấy lại tinh thần.

Ông ngoại hay xoa đầu em rồi dặn: "Sau này lớn lên, nếu cháu có gặp chuyện buồn hay thất bại, đừng bao giờ nghĩ mình chỉ có một mình rồi tự chịu đựng nhé. Hãy nói với ông bà, nói với bố mẹ". Bà cũng bảo, người lớn có thể không hiểu hết thế giới của trẻ con bây giờ, nhưng tình thương của gia đình thì lúc nào cũng có sẵn ở đó để ôm lấy em.

Nhờ có ông bà ngoại, em nhận ra mình là một đứa trẻ rất hạnh phúc. Lời dặn của ông bà giống như một chiếc lá chắn bọc quanh em. Em sẽ học cách mạnh mẽ giống như ông bà, và em biết dù bố có ở xa hay bận rộn, thì chỉ cần em quay đầu lại, ông bà ngoại và gia đình vẫn luôn ở đó, đợi em bên mâm cơm ấm áp.

Chia sẻ Facebook