Khi em học cách "sống chậm" cùng ông nội
Thế giới của em bây giờ cái gì cũng nhanh, từ lướt điện thoại đến bài vở trên lớp. Nhưng từ những câu chuyện của ông nội, em nhận ra có những điều quý giá chỉ xuất hiện khi mình chịu đi chậm lại.
Tác giả: Gia Phúc
Mấy tháng nay, lịch học của em dày đặc, hết học chính khóa lại đến học thêm. Lúc ở nhà, đầu óc em cũng chỉ quay cuồng với những tin nhắn nhóm, những đoạn video ngắn trên mạng và áp lực bài vở. Em cứ cuống cuồng chạy theo nhịp sống hối hả ấy cho đến một buổi tối, khi em định lao vội vào phòng học bài thì thấy ông nội đang ngồi lặng lẽ ngoài hiên, đôi mắt mờ nhìn ra bóng tối. Tự nhiên, em nhớ đến chuyến tàu liên vận năm xưa đưa ông sang nước Nga, nhớ đến cả một thời tuổi trẻ bão giông nhưng kiên cường của ông.
Em quyết định dừng lại, không chạy vội vào phòng nữa. Em bước ra hiên, kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống cạnh ông và hỏi: "Nội ơi, hồi ở bên Nga tuyết rơi có lạnh lắm không ông?". Chỉ một câu hỏi nhỏ ấy thôi mà mắt ông như sáng lên. Ông thong thả kể lại cho em nghe về những người bạn Nga tốt bụng, về những đêm mùa đông lạnh thấu xương mà lòng vẫn ấm áp.
Ngồi im lặng nghe ông kể, em chợt giật mình. Hóa ra bấy lâu nay em đã sống quá vội vàng. Em bận rộn đến mức quên mất việc đi chậm lại một chút để nhìn thấy mái tóc ông đã bạc thêm, để thấy mẹ đã mệt mỏi thế nào sau một ngày làm việc dài, và để nghe bố hỏi han dù bố chẳng biết nói lời khéo léo.
Em nhận ra ông bà chẳng cần em phải làm điều gì quá lớn lao. Chỉ cần một cái ôm, một cuộc gọi, hay đơn giản là một câu hỏi về ngày xưa để ký ức của ông được sống lại. Từ bây giờ, em sẽ học cách "đi chậm lại" một chút. Bởi vì em biết, thời gian được ngồi bên cạnh nghe ông nội kể chuyện chưa bao giờ là lãng phí cả.