Khi con hỏi, bếp nhà mình bỗng ấm hơn
Nhiều kỷ niệm của ông bà, bố mẹ không hề biến mất. Nó chỉ đang trốn ở đâu đó trong căn bếp thôi, chỉ chờ con hỏi một câu là sẽ ùa về ngay lập tức.
Tác giả: Cẩm Ly
Trước đây, em cứ nghĩ ký ức là cái gì đó xa xôi lắm, chắc phải nằm trong mấy cuốn album ảnh cũ kỹ, bám đầy bụi của gia đình. Nhưng hôm qua, khi ngồi trong bếp nhìn mẹ nấu cơm, em thử hỏi mẹ một câu thật chậm: "Mẹ ơi, ngày xưa bà ngoại hay nấu món gì cho mẹ ăn nhất?".
Tự nhiên, em thấy mẹ khựng lại một chút. Rồi mẹ vừa đảo đảo nồi canh, vừa kể cho em nghe về những ngày gian khó, về đống củi ướt khói bay cay xè cả mắt và món kho quẹt của bà. Lúc mẹ nhắc đến tên món ăn, giọng mẹ tự nhiên mềm hẳn đi, nghe vừa nhớ vừa thương lắm.
Hóa ra, muốn nghe chuyện ngày xưa không cần phải hỏi gì đao to búa lớn. Chỉ cần hỏi mẹ xem ngày ấy thế nào, điều gì làm mẹ nhớ nhất... thế là cả một bầu trời kỷ niệm tự động mở ra. Căn bếp chiều nay bỗng nhiên ấm áp hơn hẳn, không phải vì hơi lửa, mà vì những câu chuyện của mẹ.
Em nhận ra, điều tuyệt vời nhất không phải là em biết thêm được nhiều chuyện, mà là nhìn thấy mắt mẹ sáng lên khi có người ngồi nghe mẹ kể. Lúc đó, câu chuyện của mẹ cũng biến thành kỷ niệm của chính em, và em sẽ giữ nó thật kỹ trong lòng.