← Quay lại góc viết
💡 Bài học truyền lại

Những quy định "phiền phức" của ông bà và nếp nhà của em

Nếp nhà đối với em không phải là cái gì đó quá to tát. Nó nằm ngay trong lời chào hỏi, bữa cơm chờ nhau đầy đủ và những thói quen giản dị mà ông bà dạy em mỗi ngày.

Tác giả: Trí Minh


Hồi trước, em thỉnh thoảng thấy ông bà nội hơi khó tính. Ông bà đặt ra rất nhiều quy định trong nhà: đi đâu về là phải chào hỏi thật to, người lớn tuổi hơn động đũa thì mình mới được ăn, và đặc biệt là dù bận đến mấy thì tối thứ Bảy cả nhà cũng phải ngồi ăn cơm chung. Lúc ấy, em cứ nghĩ sao ông bà cứ giữ mấy thói quen cổ hủ thế, thời đại nào rồi cơ chứ. Nhưng càng lớn, em mới hiểu đó chính là "nếp nhà" mà ông bà luôn cố gắng giữ gìn.

Ông em bảo, đồ vật rồi cũng cũ, nhà cửa theo thời gian rồi cũng sẽ thay đổi, chỉ có nếp nhà là thứ quý giá nhất mà ông bà muốn để lại cho con cháu. Nếp nhà của ông bà dạy em bắt đầu từ những điều rất nhỏ: là biết nói lời cảm ơn khi nhận quà, biết dũng cảm xin lỗi khi làm sai, là ngày Tết biết đứng nghiêm trang thắp hương tưởng nhớ tổ tiên. Và quan trọng nhất, nếp nhà là khi trong gia đình có người gặp chuyện khó khăn, tất cả mọi người sẽ không bỏ nhau mà cùng nắm tay nhau vượt qua.

Bà nội hay cười bảo em: "Bà không bắt các cháu phải sống y hệt như thời ngày xưa của ông bà đâu. Nhưng dù sau này cháu có học giỏi, có đi xa đến tận đâu, cháu cũng phải nhớ mình bắt đầu từ một gia đình, một quê hương".

Bây giờ, mỗi khi bước chân ra đường, em luôn tự tin vì biết phía sau mình có một gia đình ấm áp. Em không còn thấy những lời nhắc nhở của ông bà là phiền phức nữa. Em tự hứa sẽ luôn giữ gìn nếp nhà thật tốt, để khi bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia, em vẫn luôn tự hào biết mình là ai.

Chia sẻ Facebook