Tên làng và câu chuyện nằm sau bờ tre
Mỗi tên làng, cái giếng hay bến nước không chỉ là một địa danh vô danh, mà là nơi cất giữ cả một lớp phù sa ký ức. Truyền thống chưa từng ngủ yên trong sách vở khô khốc, nó ẩn mình trong nhữ...
Tìm một cái tên, một nơi chốn, một chủ đề — hoặc cứ đi chậm qua những câu chuyện đang ở đây.
Đang xem 10–18 · Trang 2/3
Mỗi tên làng, cái giếng hay bến nước không chỉ là một địa danh vô danh, mà là nơi cất giữ cả một lớp phù sa ký ức. Truyền thống chưa từng ngủ yên trong sách vở khô khốc, nó ẩn mình trong nhữ...
Báu vật lớn nhất mà người đi trước trao lại cho thế hệ sau chưa từng là những bài học giáo điều khô cứng, mà là độ chín của một đời người đã kinh qua giông bão. Một lời dặn giản dị không chỉ...
Nhiều kỷ niệm của ông bà, bố mẹ không hề biến mất. Nó chỉ đang trốn ở đâu đó trong căn bếp thôi, chỉ chờ con hỏi một câu là sẽ ùa về ngay lập tức.
Một đoạn video ngắn không thể ôm hết cả một đời người, nhưng nó là vừa đủ để thắp lên tia sáng đầu tiên cho một câu chuyện được kể tiếp, và để người ở lại học cách lắng nghe sâu hơn.
Phố của hai mẹ con em không ồn ào như người ta vẫn tưởng. Nó trốn trong những góc nhỏ rất hiền, nơi em ngồi nghe các ông các bà kể về chuyện ngày xưa để đợi mẹ về.
Hôm nay em được đi Bát Tràng chơi. Hóa ra để làm được một chiếc bát, chiếc cốc xinh xắn, các bác thợ gốm đã phải tập luyện rất nhiều năm và cực kỳ kiên nhẫn.
Hồi nhỏ em hay bị các bạn trêu vì cái tên làng nghe ngồ ngộ. Nhưng sau khi đi "điều tra", em mới biết làng Mông Phụ của mình có một lịch sử oanh liệt đến thế nào.
Mỗi lần nhìn vào đôi mắt đã mờ của ông nội, em lại thấy cả một thời gian khó: từ tiếng bom nổ bên kia sông đến chuyến tàu đưa ông sang tận nước Nga học thành kỹ sư.
Thế giới của em bây giờ cái gì cũng nhanh, từ lướt điện thoại đến bài vở trên lớp. Nhưng từ những câu chuyện của ông nội, em nhận ra có những điều quý giá chỉ xuất hiện khi mình chịu đi chậm...