Viết cho gái yêu của mẹ!
Con gái của mẹ đã tròn 2 tuổi rồi. 2 năm đầu tiên, 2 năm rất quan trọng của cuộc đời con nhỉ?! Con đến với bố mẹ thật bất ngờ, bất ngờ đến mức mẹ thốt ra câu nói ấy nhưng biết rằng không bao giờ làm được. Bố thì bảo tùy mẹ, mẹ thì phân vân không phải vì đẻ hay không đẻ mà sẽ làm thế nào để nuôi 3 đứa. Bố và mẹ xác định lại thêm một anh cu nữa cho loạn nhà luôn. Bất ngờ nữa là siêu âm con gái, thật khó tin đến mức mẹ nghĩ rằng cứ để đến lúc đẻ rồi tính.
Rồi bắt đầu nghén, bắt đầu mệt, nhiều lúc còn chở cả 2 anh đi học, 1 anh trước, 1 anh sau, con kẹp ở giữa. Trộm vía con khỏe, đạp còn hơn cả anh Sắn. Đến sát ngày đi đẻ, bác sĩ bảo ăn ít thôi, không chọn ngày mổ nhé, bố mẹ thì bảo tùy bác sĩ. Thứ 6 đi đẻ thì thứ 4 mẹ còn chụp được bộ ảnh bụng to với con, bộ ảnh này sẽ không bao giờ mẹ có nữa.
Sáng ngày đi đẻ, bố và mẹ dậy sớm lúc 2 anh còn chưa dậy, vào viện với tâm lý thoải mái lắm. 8g30 mẹ được đưa vào phòng mổ. 2 lần trước thì 1 lần kiệt sức nên chỉ nghe thấy anh khóc rồi lịm luôn, 1 lần thì bị gây mê nên không biết gì. Lần này mẹ tỉnh táo từ đầu đến cuối, lúc bác sĩ lôi con ra khỏi bụng, mẹ thấy con bé bỏng quá, cân được 3kg nửa lạng, mẹ hỏi bác sĩ là con gái ạ? Là con gái – mẹ nghĩ ngay con tuổi ngựa, đẻ tháng ngựa, con tên là Trương Thiên Thảo Nguyên nhé – Hãy cứng cáp, khỏe mạnh, chạy khắp đồng cỏ rộng lớn con nhé!
Con bé bỏng lớn từng ngày, các anh yêu lắm, đi học về lao vào hôn hít nhau, rồi con biết lẫy, biết bò, mọc răng lúc nào mẹ cũng ko rõ (mẹ đoảng, bận quá cũng ko nhòm đến răng con nữa, chỉ thấy ăn no ngủ kĩ là mẹ yên tâm). Con không to như các anh mà lúc nào cũng đạt chuẩn nhưng độ nghịch của con phải bằng 2 anh cộng lại nhân đôi. Con biết làm nũng, biết điệu, biết giả vờ, biết nhiều thứ mà chỉ con gái mới có, thật tuyệt, thật đáng yêu!
Sinh nhật 1 tuổi con và anh Khoai bị thủy đậu, mẹ thương lắm, bé bỏng của mẹ! 1 năm trôi qua con ngày càng yêu hơn, ngày càng nhõng nhẽo hơn và vẫn chưa cai sữa. Bố bảo kệ cho con tự bỏ còn mẹ thì thấy thật hạnh phúc khi 2 mẹ con mình ôm nhau. Có phải vì con là con thứ 3 nên con tự lập hơn 2 anh không nhỉ?! 13 tháng con đã đi học mà không được chuẩn bị tâm lý gì cả. Và giờ khi đi học hoặc đi chơi, con đều tự đeo balo, dép cất cẩn thận, tự ăn.
2 tuổi rồi, con ra dáng người lớn hơn cả 2 anh. Mẹ muốn thơm, muốn bế cũng phải xin phép ko là con ko cho đâu. Mẹ yêu con, con gái bé bỏng của mẹ!